Beautiful
The following story is titled "Beautiful".
There ain't a damn thing in this world as beautiful as love. People compare love to Music, to those somber, gloomy notes, to those clear, ringing joyous notes, to the notes of pain that arrive slowly, drop by drop, then g heavier until they become a cold, pouring rain. People compare love to painting, to gentle, bright, cheerful tones, to depressed, melancholy hues, to flashy colors that tear at your heartstrings. It is truly no exaggeration when Ali 55 Leviticus—brother of the philosopher Ali 44 Leviticus and also a great poet of the 21st century—remarked that love begins with noodles.
Oh, the noodles. They are long and slender, soft, and warm too. They lie still in the bowl of broth, waiting impatiently, anxiously; they crave, so desperately, for him to put them in his mouth. They want to caress that tongue, to melt, to blend together; they long for the moment they can warm him from the inside, to fill up the parts of him that are missing. Because they need him, just as he needs them. Without him, their purpose for existing is practically zero, just waiting hopelessly in a string of stale, boring days. And without them? In the dead of this night, his stomach would gl incessantly. Ugh, like an alarm clock—once you hear it, you can’t go back to sleep no matter how hard you try.
He stares blankly at the bowl of noodles, and at that moment—3:04 AM—he feels his eyes stinging, tears on the verge of spilling, like every human being who is still hazy, not knowing if they are awake or... alive. A thought flashes in his mind, nearly stunning him with its brilliance: Do I have the noodles, or do the noodles have me? Well, according to gastronomists, restaurants, his family, and nearly everyone around him, that question sounds utterly absurd. Noodles are cooked for humans to eat, what else would they be for? But if he could converse with his favorite philosopher, Ali Leviticus, they would think differently immediately. True, once noodles are cooked, sooner or later they must be eaten—and eating can be called dùng, or sometimes it's called xơi. But aren't the noodles dùng-ing him too? They desire something deep within him; they need something too, don't they? Deep down inside, in that stomach of his, he remembers the old days—four hours ago—when he ate a bowl of noodles that was so delicious, delicious enough to make him cry. The strands weren't too chewy, nor too mushy; the broth was rich, not too bland, yet not too salty. It felt like finding a long-lost soulmate amidst the rushing current of life.
Oh my! Every sip of broth, every chopstick of noodles raised to his mouth—they were all like caresses. The bowl of noodles sent him love; it was holding hands, it was whispering sweet nothings, it was a hug from behind and humming aimlessly on a first date. The warmth spread not just on the tip of his tongue, but quickly to his face and this entire body. And before he knew it, the noodles had pressed him down to the floor, wrapped tight around his wrists. They satisfied him, and themselves, with everything they had: spices, broth, and love—don't forget the love, that soft, hot thing slipping inside him. Choking in his throat were cries of pleasure, "but we must keep quiet," the bowl of noodles whispered to him, "for you and I are two illicit lovers in the night." He hugged the whole bowl into his lap; he only wanted more and more. That seduction, no one could break away from it. But did the bowl of noodles think that? Could it think that? Alas, he hadn't eaten much before both the broth and the solids were gone. He remained dazed for a long time.
Though he lost such a fleeting love, passing each other by like strangers on the street, right now, doesn't he still have another whole bowl of noodles before his eyes? He looks at the bowl; the bowl looks back. A moment later, the bowl seems to speak: "I want to enter you, fair and square." He swallows hard, thrusts his chopsticks into the bowl, picks some up. His intuition screams that something is wrong, but he still puts it in his mouth.
Motherfucker! He feels betrayed. Before his eyes is not the Soulmate Noodle of a few hours ago. Even though both were cooked from the same pot. This is no hundred-year lover; this is definitely a mortal enemy. Its name is Noodle. The clan name is Soggy. Ms. Soggy Noodle. Or to sound a bit Western: Noodle Soggy. Holy bleep! He completely forgot that this pot of noodles was cooked back at 11 o'clock. He also completely forgot someone’s advice: never cook more noodles than you can eat, or else you won’t be eating noodles, you’ll be eating bleep. And naturally, he doesn't like bleep. Eating just a little, tears already threaten to fall—not from pleasure like before, but from pity for his poor stomach and unfortunate tongue. Normally, if you don't like it, you can just not eat it, you can th it away. But secretly cooked food... if you th it away, you’ll get scolded to death. No, that won't do! So he grits his teeth and endures, letting the soggy noodles crawl inside him, caressing and kissing him, doing all the things he would normally never let them do. As he eats, he tries to imagine the exquisite flavor he tasted hours ago, but he can't, because—Good Heavens—this stuff tastes worse than rice straws.
He is like a man fantasizing about his mistress while lying in bed with his spouse—a spouse who is absolutely terrible. That spouse forces him to focus on it, only it. It clings to him the way a bear pounces on fresh prey. God, he’s going to die, he’s going to die for sure; this is too much for him. But gradually, he thinks he has gotten used to the weird taste of that mess. Like Mị, whose soul had died inside because of suffering for too long—eating this way is fine, as long as the stomach doesn't... worry. As soon as he thinks of worry, well, his throat turns sour. He rushes into the bathroom; everything he just ate surges back up from his stomach into the toilet. Looks like he’s losing sleep tonight due to hunger again.
Câu chuyện sau đây có tên là "Đẹp Đẽ".
Đéo còn gì trên đời đẹp đẽ bằng tình yêu. Người ra so sánh tình yêu với Âm Nhạc, với những nốt buồn u tối, những nốt vui vang lên trong vắt, các nốt đau đột ngột đến từ từ, từng giọt từng giọt rồi nặng hạt dần thành cơn mưa rào, lạnh ngắt. Người ta so sánh tình yêu với hội họa, với những tông vui nhẹ nhàng tươi tắn, những tông buồn ủ ê trầm uất, những tông chói sặc sỡ đến nao lòng. Quả là không ngoa khi Ali 55 Leviticus, em trai của triết gia Ali 44 Leviticus đồng thời cũng là một nhà thơ lớn ở thế kỷ 21, nhận định rằng tình yêu bắt đầu bằng những sợi mì.
Ôi, những sợi mì, chúng thuôn dài cũng mềm mại, cũng ấm nóng, chúng nằm im trong bát nước dùng, chờ đợi sốt ruột, nôn nao, chúng thèm muốn biết bao việc gã đưa vào miệng, chúng muốn được mơn trớn đầu lưỡi ấy, được tan ra, được hòa quyện, chúng mong mỏi làm sao khoảnh khắc được sưởi ấm cho gã từ bên trong, lấp đầy cho gã những phần còn thiếu, bởi vì chúng cần gã, cũng như gã cần chúng, không có gã, mục đích tồn tại của chúng gần như bằng không, chỉ biết chờ đợi vô vọng trong chuỗi ngày ôi thiu chán ngắt. Không có chúng, thì vào cái buổi khuya này, bụng gã sẽ réo lên liên hồi. Eo ôi, như tiếng chuông báo thức ấy, nghe xong cố ngủ mãi chẳng được.
Gã chân chân nhìn bát mì và vào cái khoảnh khắc 3 giờ không 4 phút đó, gã cảm thấy khóe mắt cay cay, những dòng lệ trực trào, như mọi con người vẫn còn mơ màng, chẳng biết mình thức hay còn, tỉnh. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu gã, làm gã gần như choáng váng bởi độ chói sáng của nó. Ta dùng mì, hay mì dùng ta? Ừ thì, theo các nhà ẩm thực học, theo các nhà hàng, theo gia đình gã theo gần như hầu hết mọi người xung quanh gã nữa, cái câu hỏi ấy nghe vô lý hết sức, bởi mì nấu ra không phải để con người dùng, thì còn làm gì nữa? Nhưng nếu được đàm đạo với triết gia yêu thích của gã, Ali Leviticus, họ sẽ nghĩ khác đi ngay. Đúng là, nấu mì xong thì sớm muộn cũng phải ăn, mà ăn thì còn được gọi là dùng, có khi cũng được kêu là xơi. Nhưng chẳng phải những sợi mì cũng đang dùng gã đó hay sao, chúng mong muốn điều gì sâu thẳm trong gã, chúng cũng cần một điều gì đó lắm chứ, nào phải là không? Sâu thảm ở bên trong, ở dạ dày ấy lại nhớ cái hồi xửa xưa, cách đây 4 tiếng, gã được ăn một bát mì ngon lắm, ngon đến phát khóc, sợi mì không quá dai, không bị bở, nước dùng đậm đà, không quá nhạt, lại không quá mặn, cảm giác giống vừa tìm thấy một người tri kỷ thất lạc giữa dòng đời ào ạt vậy.
Chao ôi! Mỗi một húp nước, mỗi một đũa mì lên miệng, tất cả đều như những âu yếm, bát mì thương mến trao gửi gã, là nắm tay, là thì thầm thủ thỉ những lời mật ngọt, là ôm từ phía sau và hát vu vơ trong buổi hẹn đầu, ấm áp lan tỏa không chỉ ở nơi đầu lưỡi, mà nhanh chóng đến cả gương mặt và cơ thể này nữa. Và trước khi gã nhận biết được, những sợi mì đã áp sát gã để xuống nền đất, quấn chặt lấy đôi cổ tay, chúng thỏa mãn gã và cả chính mình, bằng tất cả những gì chúng có, gia vị, nước dùng, cả niềm yêu thương, đừng quên niềm yêu thương thứ mềm mại nóng nóng ấy chui tuột vào bên trong gã, và nghẹn nơi cổ họng là những tiếng reo sung sướng, “nhưng phải giữ im lặng thôi”, bát mì thì thào với gã, “vì người và em là hai kẻ vụng trộm trong đêm”. Gã ôm cả bát mì trọn vào lòng, gã chỉ muốn thêm thêm nữa thôi, sự quyến rũ ấy không ai có thể dứt ra cho được, nhưng bát mì có nghĩ như vậy không? Nó có nghĩ được như vậy không? Than ôi, chưa ăn được bao nhiêu mà đã hết nhãn nước lẫn cái rồi, gã thẫn thờ mãi.
Tuy để mất đi một cuộc tình chóng vánh đến như vậy, vụt ngang qua nhau, như đôi kẻ xa lạ trên phố, nhưng hiện tại, chẳng phải gã vẫn còn cả một bát mì khác trước mắt sao? Gã nhìn bát mì, bát mì nhìn lại, giây lát sau, bát mì như một cất tiếng nói: "Em muốn được mì mì chính chính đi vào trong anh". Gã nuốt nước bọt, thọc đũa vào bát, gắp lên một ít, linh cảm cả mách bảo có gì không ổn, nhưng rồi vẫn đưa vào miệng ăn.
Đĩ mẹ! Gã cảm thấy bị phản bội. Trước mắt gã đây không phải bát Mì Tri Kỷ của vài tiếng trước. Dẫu rằng cả hai vốn được nấu ra từ cùng một nồi. Không nào có phải là người tình trăm năm, mà đích thị là kẻ thù truyền kiếp. Tên nó là mì. Họ nói là Trương, Trương Thị Mì, gọi nghe Tây một chút thì là Mì Trương. Vãi cả píp! Gã quên bén mất là cái nồi mì này nấu từ hồi 11 giờ, cũng quên béng mất lời ai đó dặn là đừng bao giờ nấu nhiều mì hơn mày có thể ăn, để rồi bây giờ không hề được ăn mì, mà là ăn píp. Và gã vốn dĩ chẳng hề thích píp. Ăn vào một ít đã trực treo dòng lệ, không phải vì sung sướng như khi nãy, mà vì tiếc thương cho cái dạ dày và chiếc lưỡi xấu số của mình. Bình thường không thích, thì có thể không ăn, có thể đổ đi, nhưng đồ lén nấu đổ đi để bị ăn chửi dập mặt à. Không, không được! Thế là gã đành cắn răng chịu đựng, để mở mì trương chui vào trong lòng mình, ve vuốt, hôn hít làm tất cả những điều bình thường gã sẽ chẳng bao giờ để nó làm, vừa ăn gã vừa cố tưởng tượng đến hương vị kiều diễm gã đã nếm mấy tiếng trước, nhưng không thể, vì Trời ơi, đất hỡi, cái thứ này ăn vị còn tệ hơn cả ống hút gạo.
Gã cứ như một kẻ cứ tơ tưởng đến nhân tình, trong khi còn đang đầu ấp tay gối với bạn đời, một người bạn đời tồi tệ hết sức, người bạn đời ấy bắt ép gã phải chăm chú vào nó, chỉ mình nó mà thôi. Nó quấn quýt lấy gã bằng một cách mà con gấu sẽ vồ vập miếng mồi tươi ngon của mình. Trời, gã sẽ chết, sẽ chết mất thôi, chứ thế này thì quá sức gã mất rồi. Nhưng dần dà, gã nghĩ mình đã quen với cái vị kỳ quặc của mớ mì ấy, như cô Mị đã chết hẳn trong lòng, do phải sống trong cái khổ quá lâu, phải ăn thế này cũng không sao, miễn là bụng đừng lo thì thôi, vừa nghĩ đến lo, thì thôi, họng gã liền chua chát. Gã chạy vội vào nhà vệ sinh, tất cả chỗ đồ gã vừa ăn trào ngược từ bụng ra hết bồn cầu, xem ra đêm nay lại phải mất ngủ vì đói nữa rồi.
author: a viewer from Thien3Di's marshmallow stream. tag: #content links:
